Sinh nhật công ty Thanh Bình 2026

Thư từ giám đốc Ngô Tiến Đăng:

TỪ VÙNG QUÊ NGHÈO ĐẾN HÀNH TRÌNH DỰNG NÊN HÔM NAY

Có những người sinh ra đã có sẵn con đường để đi.
Còn tôi, sinh ra chỉ có một con đường duy nhất: tự mở lối cho mình.

Tôi lớn lên ở một vùng quê còn nhiều khó khăn, trong gia đình làm nông nghiệp. Tuổi thơ của tôi là những ngày nắng cháy ngoài đồng, là những mùa vụ trông chờ vào trời đất, là cuộc sống chắt chiu từng đồng bạc lẻ. Nhà không khá giả, mọi thứ đều thiếu trước hụt sau, nhưng điều không bao giờ thiếu là sự nhẫn nại và tinh thần chịu thương chịu khó của cha mẹ.

Nhìn cảnh gia đình vất vả, tôi hiểu rất sớm rằng nếu mình không cố gắng, cái nghèo sẽ tiếp tục đeo bám cả đời.

Vì thế, học xong phổ thông, tôi rời quê lên Hà Nội học trung cấp, mang theo một chiếc túi đồ đơn sơ và niềm hy vọng đổi đời. Trong tay không tiền bạc, không quan hệ, không ai nâng đỡ. Giữa thành phố rộng lớn ấy, tôi chỉ có hai bàn tay trắng và một trái tim đầy quyết tâm.

Những ngày đầu nơi đất khách là chuỗi ngày không dễ quên.

Là cảm giác lạc lõng giữa phố xá đông người mà không biết mình sẽ đi đâu về đâu.
Là những bữa ăn dè sẻn từng đồng.
Là những lần đi xin việc rồi lặng lẽ ra về trong thất vọng.
Là những đêm nằm nghĩ về gia đình, nghĩ về tương lai mà lòng nặng trĩu.

Năm 2001, học xong nhưng công việc vẫn chưa có. Tôi chật vật giữa bao cánh cửa đóng lại trước mặt. Cuối cùng, tôi quay về quê lao động suốt 2 năm.

Có lẽ nhiều người nghĩ tôi đã thua cuộc.

Nhưng chính quãng thời gian ấy lại nung nấu trong tôi ý chí mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Tôi không chấp nhận số phận mình chỉ quanh quẩn nơi ruộng đồng khi trong lòng vẫn còn khát vọng vươn lên.

Tôi quyết định trở lại Hà Nội lần thứ hai.

Lần này, tôi đi không phải với ước mơ mơ hồ, mà đi bằng sự lì lợm của một người không còn đường lùi. Tôi hiểu rằng nếu không cố gắng, mình sẽ mãi là người đứng ngoài cánh cửa cơ hội.

Tôi làm việc, học hỏi, va vấp và đứng dậy. Tôi từng khởi nghiệp hai lần thất bại. Có những lúc mất trắng, có những lúc tưởng như gục ngã. Nhưng người từng đi lên từ nghèo khó sẽ hiểu: sợ nhất không phải thất bại, mà là quay lại cuộc sống cũ mà không dám bước tiếp.

Vì thế tôi lại làm lại.

Từng chút một.
Từng đồng vốn nhỏ.
Từng mối quan hệ gây dựng bằng chữ tín.
Từng khách hàng giữ lại bằng sự tận tâm.
Từng ngày sống trong áp lực nhưng không cho phép mình bỏ cuộc.

Rồi thời gian cũng trả công cho những người bền chí.

Từ hai bàn tay trắng ngày nào, hôm nay tôi đã xây dựng được Công ty Thanh Bình với đội ngũ 35 nhân sự.

Nhưng điều khiến tôi tự hào nhất không phải là con số ấy.

Mà là tôi đã chứng minh được rằng: người xuất phát từ nghèo khó vẫn có thể đi xa nếu không đầu hàng số phận.

Tôi hiểu rõ giá trị của đồng tiền vì từng thiếu thốn.
Tôi quý trọng con người vì từng cô đơn giữa đất khách.
Tôi trân trọng cơ hội vì từng nhiều lần bị từ chối.
Và tôi biết ơn hiện tại vì đã từng trải qua những ngày rất khó khăn.

Mỗi năm đến ngày 18/4 – ngày sinh nhật Công ty Thanh Bình, trong tôi lại trào dâng nhiều cảm xúc.

Nhớ về những ngày bắt đầu không có gì trong tay.
Nhớ những tháng năm bươn chải, lặng lẽ chịu đựng.
Nhớ những lúc tưởng không vượt qua nổi.
Và càng biết ơn những người đã đồng hành trên chặng đường ấy.

Nếu hôm nay có chút thành quả, đó không phải là may mắn.

Đó là kết quả của mồ hôi, của nước mắt, của những đêm không ngủ, của những lần ngã đau nhưng vẫn đứng dậy đi tiếp.

Tôi vẫn luôn tự nhắc mình phải cố gắng hơn nữa.

Bởi phía sau tôi không chỉ là bản thân mình, mà còn là gia đình, là anh em nhân viên, là những người đã đặt niềm tin vào Thanh Bình.

Từ một người con quê nghèo bước ra thành phố với hai bàn tay trắng, tôi hiểu rằng:

Xuất phát điểm có thể thấp, nhưng ý chí phải cao.
Hoàn cảnh có thể khó, nhưng con người không được phép đầu hàng.
Đi chậm không sao, miễn là không dừng lại.

Và hành trình ấy… vẫn còn tiếp tục.

 

Tags:
Nhận tư vấn


    Zalo
    Messenger
    Form liên hệ

    Đăng ký nhận tư vấn